Cơn mưa đêm giữa tháng 8 năm ấy trút xuống TP Hưng Yên (cũ), tỉnh Hưng Yên dai dẳng, nặng hạt. Đường phố vắng lặng sau cơn bão, ánh đèn vàng hắt xuống những vũng nước loang loáng. Không ai ngờ rằng, trong màn mưa mịt mù ấy, một vụ án mạng đặc biệt nghiêm trọng đã xảy ra, mở đầu cho hành trình truy tìm hung thủ đầy căng thẳng, nơi từng chi tiết nhỏ đều có thể là chìa khóa, hoặc cũng có thể dẫn tất cả vào ngõ cụt.
Án mạng trong đêm mưa
Với hơn 20 năm làm lính hình sự, ông Trịnh Văn Phong, Đội trưởng Đội phòng ngừa, điều tra tội phạm xâm phạm nhân thân, Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Hưng Yên (cũ), đã đi qua không ít vụ án lớn nhỏ. Nhưng khi nhắc đến đêm mưa ấy, ánh mắt ông vẫn chùng xuống, như thể mọi thứ còn nguyên vẹn trong ký ức.
"Đó là một trong những vụ mà chúng tôi phải đối mặt với một đối tượng cực kỳ tinh quái, cảm giác đối tượng này có IQ rất cao", ông nói chậm rãi.
Rạng sáng 17/8/2018, căn nhà số 6 trên đường Linh Đài, khu phố Nam Tiến, phường Hồng Châu của tỉnh Hưng Yên (trước sáp nhập) trở thành tâm điểm của một bi kịch. Khi lực lượng chức năng có mặt, hiện trường mở ra một khung cảnh nặng nề và đầy ám ảnh. Anh Đặng Văn Tr. được phát hiện gục ngay trước cửa buồng ngủ tầng một. Trong phòng, chị Nguyễn Thị H. tử vong trên giường.
Dấu hiệu tại hiện trường cho thấy đã xảy ra sự chống cự. Nhưng điều khiến các điều tra viên nhanh chóng nhận ra mức độ phức tạp của vụ án lại nằm ở chỗ khác: Gần như không có dấu vết của người thứ ba.
"Hiện trường có sự xô xát, nhưng ngoài dấu vết của hai nạn nhân, chúng tôi không ghi nhận thêm yếu tố lạ nào rõ ràng. Điều đó cho thấy hung thủ cực kỳ cẩn trọng, đã tính toán từ trước", ông Phong nhớ lại.
Những vết thương trên cơ thể nạn nhân cho thấy hung thủ ra tay dứt khoát, với mục đích tước đoạt mạng sống đến cùng. Đây không phải là hành vi bộc phát đơn giản. Nhưng nếu là một vụ án có chuẩn bị, tại sao dấu vết lại ít đến vậy?
Manh mối duy nhất mà tổ khám nghiệm thu được là một dấu vân tay mờ, gần như không thể định dạng. Một chi tiết nhỏ, nhưng lại là hy vọng mong manh giữa bức tranh gần như bị "tẩy sạch" .
Trong khi đó, nhân chứng duy nhất tại thời điểm xảy ra vụ án là người con trai của hai nạn nhân lại không thể cung cấp nhiều thông tin. Cậu bé chỉ nhớ mang máng về một người lạ xuất hiện trong đêm, độ tuổi từ 20 đến 35, cao khoảng 1m65 đến 1m70, dáng người bình thường, đội mũ lưỡi trai, mặc quần áo tối màu. Nhưng với những điều tra viên, đây là một mô tả quá chung chung.
Cú sốc quá lớn khiến ký ức của cậu trở nên rời rạc. Và trong đêm mưa lớn, khi cả khu phố gần như đóng cửa, không ai ra ngoài, lời khai ấy trở thành sợi chỉ mảnh duy nhất nối vụ án với một bóng hình không rõ nét.
Những dấu vết mờ nhạt
Một câu hỏi lớn nhanh chóng được đặt ra: Hung thủ là ai và động cơ là gì?
Những người xung quanh đều có chung nhận định: Vợ chồng anh Tr. hiền lành, chăm chỉ, không mâu thuẫn với ai. Điều này khiến giả thuyết về một vụ án xuất phát từ thù oán cá nhân trở nên thiếu cơ sở. Nhưng nếu không phải thù oán, liệu có phải cướp tài sản? Và nếu là cướp, tại sao dấu vết lại quá "sạch"?
Ban chuyên án được thành lập ngay sau đó. Từng hướng điều tra được vạch ra, rồi rà soát, rồi lại loại trừ.
Các tổ công tác nhanh chóng tỏa đi khắp địa bàn, tập trung vào những nhóm đối tượng có nguy cơ cao: Người có tiền án tiền sự, đối tượng trộm cắp, cờ bạc, nghiện ma túy, người có biểu hiện bất minh về kinh tế, nợ nần… Một giả thiết quan trọng được đặt ra: Hung thủ có thể là người địa phương hoặc ít nhất phải rất thông thạo khu vực này.
Song song với đó, công tác sàng lọc nhân khẩu được triển khai với quy mô lớn. Gần 1.000 công dân trong độ tuổi và đặc điểm tương đồng với mô tả ban đầu được đưa vào diện rà soát. Hồ sơ dấu vân tay của hàng loạt đối tượng hình sự và nam giới trong độ tuổi từ 15 đến 40 trên địa bàn TP Hưng Yên được trích xuất, đối chiếu với dấu vân tay thu được tại hiện trường.
Công việc lặp đi lặp lại, tỉ mỉ và tiêu tốn rất nhiều thời gian.
"Có những ngày, anh em gần như không có khái niệm ngày đêm. Chỉ cần một chi tiết nhỏ có thể khớp, chúng tôi đều phải kiểm tra đến cùng", ông Phong kể.
Không dừng lại ở địa bàn tỉnh, gần 10 mũi trinh sát được cử đi nhiều tỉnh, thành phía Bắc. Từng đối tượng trong diện nghi vấn đều được xác minh kỹ lưỡng: Họ đang ở đâu vào thời điểm xảy ra vụ án, có di chuyển bất thường không, có mối liên hệ nào với nạn nhân hay khu vực hiện trường hay không.
Ngay cả những người vốn cư trú tại địa phương nhưng vắng mặt trong thời gian xảy ra vụ án cũng được đưa vào diện kiểm tra. Từng trường hợp được dựng lên, rồi đối chiếu, rồi lại kiểm chứng.
Thời gian trôi đi, nhưng kết quả vẫn là những khoảng trống.
"Dù đã rất nỗ lực, chúng tôi vẫn chưa thể khoanh vùng được đối tượng cụ thể. Tất cả các giả thuyết đều được đặt ra, nhưng rồi lại vướng ở một điểm nào đó", ông Phong nói.
Điều khiến ban chuyên án trăn trở nhất chính là cách hung thủ "biến mất". Không dấu vết rõ ràng, không nhân chứng đáng tin cậy, không động cơ nổi bật, tất cả khiến vụ án dần rơi vào trạng thái bế tắc.
Những con đường xung quanh hiện trường được rà soát nhiều lần. Các khung thời gian được dựng lại một cách chi tiết, từ lúc nạn nhân còn sinh hoạt bình thường cho đến khi vụ án xảy ra. Nhưng mọi phép tính về di chuyển, thời gian, khả năng tiếp cận đều không cho ra một lời giải hợp lý.
Dường như hung thủ đã chọn đúng thời điểm là một đêm mưa lớn sau bão để hành động. Khi mọi âm thanh bị nuốt chửng bởi tiếng mưa, khi mọi dấu vết dễ dàng bị cuốn trôi và khi con người trở nên thận trọng hơn, ít ra ngoài hơn.
Trong bức tranh điều tra ngày càng dày đặc dữ liệu, chân dung hung thủ vẫn chỉ là một khoảng trống mờ nhạt. Một bóng người đội mũ lưỡi trai, mặc đồ tối màu xuất hiện trong ký ức rời rạc của một đứa trẻ rồi biến mất không để lại dấu vết.
"Có những vụ án, khó không phải vì thiếu nỗ lực, mà vì đối tượng đã tính toán quá kỹ", ông Phong trầm ngâm.
(Còn tiếp)
×

0 nhận xét:
Post a Comment