Theo Án lệ số 80/2025/AL về việc “tặng cho vé số của vợ, chồng”, sự việc bắt đầu ngày 7/1/2021, khi ông Phú – chủ một cơ sở sản xuất – mua nhiều vé số và có cho bà Lam, công nhân của mình một tờ.
Ông Phú hứa nếu trúng thưởng sẽ chia cho tất cả công nhân đang có mặt, tổng số 18 người. Có rất nhiều người chứng kiến việc này.
Chiều cùng ngày, bà Lam phát hiện vé số trúng 2 tỷ đồng nên báo cho ông Phú. Chủ xưởng liền bảo bà Lam đưa lại tờ vé số cho mình, nói để dò lại và dặn: “Đừng la om xòm, để ông lãnh thưởng dùm rồi chiều 28 Tết sẽ chia cho công nhân trong xưởng”.
Vì ông Phú là ông chủ nên bà Lam tin tưởng, giao lại vé số. Tuy nhiên, đến ngày nghỉ Tết, ông Phú chỉ thưởng công nhân mỗi người từ 5 – 20 triệu đồng, không chia thưởng vé số.
Do vậy, bà Lam cùng 17 công nhân khác khởi kiện, yêu cầu ông Phú chia tiền thưởng, trả đều mỗi người được 85 triệu đồng.
Ngược lại, ông Phú cho rằng khi nghỉ Tết Nguyên Đán, ông đã cho mỗi công nhân một số tiền làm quà và không ai thắc mắc gì về việc chia tiền thưởng của tờ vé số. Do đó, ông không đồng ý với yêu cầu khởi kiện của các nguyên đơn.
Bản án dân sự sơ thẩm ngày 15/8/2022 của TAND huyện Long Hồ (Vĩnh Long) đã chấp nhận một phần yêu cầu khởi kiện của nguyên đơn; buộc ông Phú phải chia cho 18 công nhân mỗi người hơn 42,5 triệu đồng, tổng cộng là 766 triệu.
Bản án dân sự phúc thẩm của TAND tỉnh Vĩnh Long cũng chấp nhận một phần kháng cáo của các nguyên đơn; không chấp nhận kháng cáo của bị đơn. Do vậy, ông Phú phải trả mỗi công nhân 85 triệu đồng.
Sau đó, năm 2023, Viện trưởng VKSND cấp cao tại TP.HCM kháng nghị theo thủ tục giám đốc thẩm; đề nghị hủy hết các bản án sơ – phúc thẩm nói trên để xét xử lại.
Ủy ban thẩm phán TAND cấp cao tại TP.HCM xử giám đốc thẩm, xác định việc ông Phú tặng bà Lam vé số không phải lập thành hợp đồng; hai bên chỉ cần giao kết bằng lời nói.
Mặc dù, ông Phú không thừa nhận lời trình bày của các nguyên đơn nhưng quá trình giải quyết vụ án đã xác định được sau khi xảy ra sự kiện trúng thưởng vé số, ông tự ý thay thế và di dời vị trí camera quan sát ở xưởng.
Ông Phú cũng không trực tiếp mà giao cho người khác đi lĩnh thưởng, sau đó lại có lời khai mâu thuẫn về địa điểm lĩnh thưởng. Đến khi cho các công nhân nghỉ Tết Nguyên Đán, ông cho mỗi người từ 5 – 20 triệu đồng trong khi các năm, ông chỉ thưởng 1 tuần lương. Ông Phú không giải thích được các hành vi này của mình.
Cấp giám đốc thẩm nhận định, tại thời điểm ông Phú cho bà Lam và các công nhân tờ vé số thì mệnh giá chỉ là 10.000 đồng, so với chi phí tiêu dùng hàng ngày có giá trị không đáng kể. Do vậy, ông Phú có thể tự ý định đoạt mà không cần phải có sự đồng ý của vợ.
Kháng nghị giám đốc thẩm cho rằng ông Phú chỉ có quyền định đoạt 50% giá trị tờ vé số trúng thưởng là xác định không chính xác đối tượng của hợp đồng.
Trong vụ án này, phải xác định đối tượng của hợp đồng tặng cho tài sản giữa ông Phú và các nguyên đơn là tờ vé số chưa mở thưởng chứ không phải là tờ vé số trúng thưởng.
Khi tờ vé số trúng thưởng, nếu bà Lam vẫn là người cầm giữ, bà có nghĩa vụ lĩnh thưởng và chia đều cho các nguyên đơn theo điều kiện đã giao kết với ông Phú. Do ông Phú đã cầm lại tờ vé số rồi lĩnh thưởng nên ông phải có trách nhiệm hoàn trả lại số tiền trúng thưởng của tờ vé số cho các nguyên đơn.
Từ nhận định trên, Ủy ban thẩm phán không chấp nhận Quyết định kháng nghị giám đốc thẩm của Viện trưởng VKSND cấp cao tại TP.HCM và tuyên giữ nguyên án phúc thẩm về việc ông Phú phải chia thưởng cho 18 công nhân.
*Tên bị đơn, nguyên đơn đã được thay đổi.
×

0 nhận xét:
Post a Comment