Trên thế giới này có vô số vụ giết người. Một số xuất phát từ sự giận dữ, số khác từ sự trả thù hoặc từ tiền bạc. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu ai đó giết người mà không có lòng thù hận, không có lòng tham, mà lại nói rằng họ làm điều đó vì tình yêu? Điều gì sẽ xảy ra nếu nạn nhân không phải là người lạ, mà chính là cha mẹ, vợ con của họ?
Câu chuyện bắt đầu bằng một tin nhắn mà một người phụ nữ nhận được từ em trai mình, họ Lee, vào sáng ngày 15/4/2025: “Anh đã đưa cả gia đình lên thiên đường. Anh xin lỗi”.
Khi cảnh sát đến căn hộ của Lee ở Yongin, tỉnh Gyeonggi, họ tìm thấy năm thi thể: cha mẹ anh ta (đều ngoài 80 tuổi), vợ anh ta (ngoài 50 tuổi) và hai con gái, một người ngoài 10 tuổi, người kia ngoài 20 tuổi. Chỉ có một người mất tích tại hiện trường: người chủ gia đình, Lee.
Khởi đầu của một bi kịch gia đình
Nếu bạn gặp người đàn ông này một tháng trước vụ thảm sát, có lẽ bạn sẽ thấy ông ta là một doanh nhân bình thường, thậm chí là một người đàn ông có trách nhiệm với gia đình, chu cấp cho cha mẹ già và hai cô con gái.
Là CEO của một công ty xây dựng nhà ở, Lee đang giám sát việc xây dựng một khu chung cư tại khu vực Gwangju. Vì dự án này, ông ta sống ở Gwangju, xa gia đình.
Tuy nhiên, dự án này bắt đầu gặp trục trặc vào khoảng tháng 3/2025, khi ông ta bị cảnh sát điều tra vì tuyển người mua mà không có sự chấp thuận cần thiết từ chính quyền địa phương trước khi mở không gian quảng bá. Ngày 24/3, văn phòng của ông ta bị khám xét. Khi tin tức về cuộc điều tra lan rộng, uy tín của dự án bị đặt dấu hỏi, khiến hàng chục người nắm giữ hợp đồng yêu cầu hoàn tiền hoặc tạm ngừng thanh toán bằng cách đệ đơn kiện dân sự và tố cáo hình sự. Hơn 60 người đã đệ đơn tố cáo ông ta.
Đột nhiên, ông ta bị cảnh sát điều tra và đối mặt với những vụ kiện tụng ngày càng chồng chất, dự án xây dựng đẩy ông ta vào cảnh nợ nần khổng lồ lên tới hàng chục tỷ won. Việc buôn bán bất động sản giờ đây trở nên không khả thi, dường như không còn cách nào để ông ta xoay chuyển tình thế. Theo các công tố viên, ông ta tin rằng thất bại sẽ đẩy gia đình mình vào cảnh khốn cùng không thể chịu đựng nổi. Chính vì niềm tin này, mà ông ta đã lên kế hoạch giết hại họ.
Ngày 31/3, ông ta mua một cái máy xay. Ngày 9/4, ông ta nghiền nát thuốc ngủ Zolpidem và Lorazepam thành bột. Từ ngày 13 đến ngày 14/4, ông ta mua nhiều hộp sữa chua để trộn với thuốc. Đêm ngày 14/4, ông ta về nhà ở Yongin, đưa sữa chua có tẩm thuốc cho bố mẹ, vợ và hai con gái. Con gái cả của ông ta lúc đó đang du học ở nước ngoài tình cờ cũng về thăm nhà. Làm thế nào ông ta có thể khiến cả năm người ăn sữa chua vẫn chưa được biết. Họ ngủ thiếp đi. Từng người một, ông ta vào phòng và siết cổ họ đến chết. Sau khi giết hết bọn họ, ông ta lái xe về nhà ở Gwangju và gửi tin nhắn cho em gái. Khi cảnh sát tìm thấy, ông ta đã tự uống một lượng lớn thuốc ngủ nhưng vẫn sống sót. Một bức thư viết tay được tìm thấy tại hiện trường vụ án có nội dung như: “Tôi sẽ gây án rồi tự sát”.
“Bị cáo, trong từng giây phút sống và thở, hãy cầu xin sự tha thứ từ các nạn nhân và chuộc lại tội lỗi của mình”.
Không khí trong phòng xử án 704 của Tòa án cấp cao Suwon, tỉnh Gyeonggi, trở nên trang nghiêm vào chiều ngày 24/4/2025.
Ngày hôm đó, Tòa án hình sự cấp cao Suwon, Phòng 2-1 (Thẩm phán chủ tọa Kim Min-gi) đã tuyên án tù chung thân đối với Lee. Lee bị truy tố với các tội danh bao gồm giết cha mẹ, giết người và vi phạm Luật Kiểm soát ma túy (chất hướng thần) và nhận án tù chung thân trong phiên tòa sơ thẩm. Viện kiểm sát đã yêu cầu án tử hình trong cả phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm.
Lee được cho là phải chịu áp lực cực độ do khó khăn kinh doanh và nợ nần khi điều hành một công ty bán căn hộ cho thuê tư nhân ở Gwangju. Về động cơ gây án, ông ta nói: “Tôi bị kiện vì bán hàng gian lận bởi những người mua nhà theo hợp đồng, mắc nợ khổng lồ và phải đối mặt với các vụ kiện dân sự. Tôi không thể để gia đình mình gánh thêm khoản nợ này”. Lee, người xuất hiện tại tòa trong bộ đồng phục tù màu xanh nhạt với mái tóc bạc, không hề ngẩng đầu lên một lần nào từ khi bước vào phòng xử án cho đến khi bản án được tuyên và ông ta rời đi.
Thẩm phán chủ tọa tuyên bố: “Bị cáo đã phản bội trật tự tự nhiên bằng cách giết cha mẹ nuôi nấng mình, và sát hại người bạn đời cùng hai người con gái đã trưởng thành độc lập. Tội ác của bị cáo thật đau lòng, vô cùng đau lòng. Ngay cả với lòng cảm thông, tôi cũng không thể hiểu nổi hay dung thứ cho tội ác này. Mạng sống con người là một giá trị thiêng liêng, không thể thay thế. Bị cáo lấy quyền gì mà quyết định mạng sống của gia đình mình? Gia đình là nền tảng của tình yêu thương và sự tin tưởng, là chỗ dựa và động viên ngay cả trong những lúc khó khăn. Tội ác của bị cáo không chỉ phá hủy một gia đình mà còn làm tổn hại đến những giá trị phổ quát mà xã hội chúng ta đề cao, gây chấn động tất cả các thành viên trong xã hội. Tội ác này đặt ra câu hỏi liệu xã hội chúng ta có thể dung thứ cho sự sụp đổ của một gia đình và sự hy sinh của năm sinh mạng vô tội hay không. Việc trả lời câu hỏi này khiến tôi vô cùng lo sợ”. Vị thẩm phán nhiều lần ngừng lại, cố gắng nói tiếp, thậm chí nghẹn ngào, như thể đau lòng trước bản án.
Vị thẩm phán giải thích lý do tuyên án: “Xét việc bị cáo đã chuẩn bị thuốc an thần để sát hại các nạn nhân, chọn ngày gây án và thực hiện khi có cơ hội, thì đây chỉ có thể được coi là tội ác có chủ đích, chứ không phải là tai nạn. Mặc dù lập luận của bên công tố về hình phạt nghiêm khắc là hợp lý, nhưng khó có thể khẳng định chắc chắn rằng có những trường hợp ngoại lệ nào biện minh cho án tử hình. Việc cách ly vĩnh viễn bị cáo khỏi xã hội bằng hình phạt khắc nghiệt nhất, ngoài án tử hình, được coi là điều cần thiết. Tôi cầu nguyện cho linh hồn người đã khuất được an nghỉ”. Lee cúi đầu và nhắm mắt.
Giết cả gia đình, kinh hoàng hơn nó lại không phải là chuyện hiếm gặp ở Hàn Quốc
Những trường hợp như thế này không phải là hiếm ở Hàn. Trong một vụ việc khác, một người đàn ông đã lái xe lao xuống biển trong một chuyến đi chơi cùng gia đình, giết chết vợ và hai con trai tuổi thiếu niên sau khi cho họ uống thuốc ngủ. Một lần nữa, động cơ là nợ nần. Một lần nữa, lời biện minh là “vì gia đình”.
Năm 2023, một người mẹ đã giết con gái mình sau khi cho con uống một loại đồ uống có pha thuốc ngủ, vì nhà hàng mà bà điều hành bị ảnh hưởng nặng nề bởi khủng hoảng COVID-19, khiến bà gặp khó khăn tài chính nghiêm trọng và gánh nặng nợ nần chồng chất. Bà đã cố gắng tự tử nhưng không thành. Sau đó, bà nói rằng bà cảm thấy một gánh nặng tâm lý quá lớn, sợ rằng nếu bà chết, con gái bà sẽ phải gánh vác việc trả nợ.
Trong nhiều trường hợp này, thủ phạm tuyên bố họ hành động để cứu gia đình khỏi một tương lai nợ nần, xấu hổ hoặc bị hủy hoại về mặt pháp lý.
×
Theo: The Chosun daily, Korea Times,

0 nhận xét:
Post a Comment